Tôi và Tiểu Bạch một trước một sau, mệt đến sắp tắt thở, kéo theo con chó sói lớn sắp chết, quay trở lại trước mộ của Gia Cát lão quỷ.
Rầm một tiếng, chúng tôi ném con sói kia xuống mặt đất, thở hổn hển nói với Gia Cát lão quỷ:
- Đây, đồ cúng tươi, một con sói lớn, cúng bằng đồ sống, có được không?
Gia Cát lão quỷ há hốc mồm:
- Cái này, hai người thật sự đi giết một con chó sói sao? Ai nha nha, mạo hiểm quá đi mà, đúng thật là người trẻ tuổi, thật là thủ đoạn, thật là thủ đoạn…
Tôi xua tay nói:
- Thủ đoạn cái rắm, con chó sói này là tôi nhặt được, ông cảm ơn nó đi, thế nào, bây giờ có thể hài lòng yên nghỉ được chưa?
Gia Cát lão quỷ hài lòng nói:
- Được được được, tuyệt đối hài lòng, nhưng mà đây cũng chỉ là đồ cúng, đuổi sơn thần còn có thể, trở về còn phải làm phiền các ngươi đốt cho ta một ít tiền giấy, lũ tiểu quỷ tương đối thích nhận cái đó…
Tôi cạn lời:
- Vậy thì dễ thôi, nhưng mà chúng tôi đốt cho ông ở ngã tư đường, nếu như xa, tôi sẽ viết cho ông một cái hướng dẫn, ông chú ý kiểm tra và nhận là được…
Gia Cát lão quỷ luôn miệng nói biết rồi biết rồi, vui vẻ quan sát mộ mới của mình, lão nhìn con sói kia một chút, bỗng nhiên kinh ngạc nói:
- Vật này, trên người nó rất nặng oán khí.
- Oán khí? Tại sao tôi không cảm nhận được?
Tôi vừa nói vừa nhìn về phía con sói, Gia Cát lão quỷ nói:
- Đúng, chính là oán khí, cậu không cảm giác được là rất bình thường, bởi vì nó không không phải là nhân loại, mặc dù oán khí của nó nặng, nhưng không đến mức giống loài người, cho nên cậu cũng không cảm giác được, chỉ có hồn phách như ta mới có thể cảm nhận được, nó chết rất là không cam lòng, hơn nữa, dường như nó còn có lời gì muốn nói, muốn nói với chúng ta…
Gia Cát lão quỷ đang không ngừng thao thao bất tuyệt nói, bỗng nhiên tiến đến gần con sói kia, cúi người, đưa tay ra vỗ nhẹ trên đầu con sói hai cái, nói thật nhỏ câu gì đó, sau đó, lão nghiêng đầu, tập trung nghe.
Tôi và Tiểu Bạch mắt lớn trừng mắt nhỏ nhìn Gia Cát lão quỷ ở chỗ đó giống như đang nghe con sói kia kể chuyện, nhưng mà cái gì tôi cũng không nghe được, chỉ thấy vẻ mặt của Gia Cát lão quỷ vô cùng nghiêm trọng, thỉnh thoảng gật đầu, qua một lúc lâu mới ngẩng đầu thở dài, đưa tay vuốt mắt con sói, sau đó, con sói kia hoàn toàn bất động.
- Lúc nãy nó nói với tôi, trong núi có thứ quái dị đi ra, nó bị một con cương thi hút hết máu mà chết.
Gia Cát lão quỷ nói, tôi vô cùng kinh ngạc nhìn con sói kia, nói:
- Ông còn có thể nói chuyện cùng sói? Nó thật sự nói như vậy?
Gia Cát lão quỷ gật đầu nói:
- Đúng vậy, nó nói như vậy, còn chuyện ta nói chuyện cùng con sói đó cũng không có gì quá lớn, chúng ta thông qua hồn phách giao tiếp với nhau, điều này có thể vượt ra ngoài ngôn ngữ giống loài, đừng tưởng chó sói là động vật mà coi nó kém hơn loài người, bọn nó cũng có trí khôn giống người…
Tôi ngắt lời ông ta:
- Tôi không quan tâm nó với người ai thông minh hơn, chuyện này không liên quan đến tôi, tôi chỉ muốn biết, nó còn nói gì nữa?
- Nó còn nói, muốn tôi trả thù giúp nó nữa…
- Trả thù giúp nó? Thật đúng là một con sói khôn, lại còn biết tìm người trả thù giúp, vậy ông có đồng ý với nó không?
- Ta dĩ nhiên là đồng ý rồi, dù gì thì nó cũng sắp chết, nguyện vọng cuối cùng của nó làm sao có thể không đáp ứng?
Tôi gật đầu nói:
- Ừ, nếu ông đã đáp ứng, vậy ông tự nghĩ cách trả thù giúp nó, Tiểu Bạch, chúng ta trở về đi.
- Này này này, đừng đi mà…
Gia Cát lão quỷ vội ngăn cản tôi lại, mặt mày ủ dột nói:
- Đừng đi mà, các cậu phải giúp nó báo thù, ta cũng đã hứa…
- Tôi trợn mắt nói:
- Làm ơn đi, là ông đồng ý mà có phải không? Chúng tôi cũng không đồng ý chuyện gì cả, dĩ nhiên phải là ông báo thù cho nó.
Gia Cát lão quỷ xua tay nói:
- Không không không, không phải như vậy,
- Thôi đi… Nhưng mà ông định xử lí thi thể của con sói này như thế nào? Còn muốn làm đồ cúng cho ông hay không?
Tôi hỏi.
Gia Cát lão quỷ suy nghĩ một chút rồi nói:
- Được rồi, ta và nó coi như cũng có duyên, đồ cúng gì chứ, không cần phải nói, như vậy đi, các cậu giúp ta đào một cái mộ nữa cho nó đi, cho nó một nơi chôn cất tử tế, dù gì hai chúng ta ở đây cũng xem như là bạn.
Lão già này đúng là người nhiều chuyện, tôi cau mày, tôi nghĩ vấn đề của con sói này cần phải xem xét thật kỹ lưỡng, nếu đúng là do cương thi gây ra, vậy cũng có nghĩ là, những lão cương thi trong cổ mộ kia, rất có thể đã bắt đầu đi ra ngoài.
Nếu như chỉ ở trong ngọn núi này thì còn dễ nói, tôi chỉ sợ, nếu một ngày bọn chúng chạy đến nhân gian, vậy sẽ có phiền phức lớn.
Xem ra đây cũng là một vấn đề lớn cần phải giải quyết.
Sau đó, tôi và Tiểu Bạch cùng nhau làm theo yêu cầu của Gia Cát lão quỷ, đào một cái mộ mới ở bên cạnh mộ của lão ta, đưa thi thể của con sói vào, sau đó đưa hài cốt của Gia Cát lão quỷ vào trong hố, bắt đầu lấp từng cái mộ.
Gia Cát lão quỷ đứng ở bên cạnh xoa xoa tay, có chút vui vẻ nhìn mộ của mình đang hoàn thành, cuối cùng sau một lúc cũng làm xong, dưới tàng cây xuất hiện hai ngôi mộ mới, cái lớn là của Gia Cát lão quỷ, cái nhỏ là của con sói kia.
Tôi nghĩ, trong số những con sói trong núi này, được hưởng thụ loại đãi ngộ này, có lẽ cũng chỉ có mình nó.
Mọi thứ đều được chuẩn bị xong xuôi, tôi nhặt từ dưới đất lên mấy hòn đá lớn to chừng nắm tay, sau đó đặt trước mộ, cười nói:
- Đồ cúng không có rồi, cho ông mấy hòn đá này làm đồ cúng, ông hãy sống những ngày vui vẻ ở đây, sau này chúng tôi sẽ quay lại thăm ông.
Gia Cát lão quỷ thở dài, gật đầu nói:
- Ai, không có đồ cúng thì thôi, ngay cả chai rượu cũng không có, đúng là thảm mà, dù có một quả đào cũng được.
Tiểu Bạch cười hì hì nói:
- Đào, ông đừng nghĩ đến, tôi còn có một cái kẹo cao su, ông có thể lấy nó…
Cuối cùng, tôi và Tiểu Bạch cũng có thể xuống núi, khi quay đầu nhìn lại, tôi thấy Gia Cát lão quỷ đang đứng trước mộ của mình, còn không ngừng vẫy tay với chúng tôi, trước mộ còn bày mấy hòn đá, còn có một cái kẹo cao su.
Nhưng mà, ở bên cạnh lão, dần dần xuất hiện một cái bóng, nhìn qua, trông giống như con sói kia.
Tôi nhìn một người một sói đứng chung một chỗ, không khỏi cảm khái, con sói kia mặc dù bị cương thi hút máu mà chết, chết rất thảm, nhưng bây giờ nhìn lại, trong cái họa nó cũng có cái phúc, có Gia Cát lão quỷ ở cũng với nó, con sói này, trong tương lai sẽ không phải là một con sói thông thường.
Tôi giơ tay lên nhìn thời gian mà không khỏi kinh hãi, thời gian đã trôi qua gần ba tiếng, theo thỏa thuận của tôi với Kha Nam, quá một tiếng thì sẽ thêm một trăm đồng nữa.
Tôi vội vàng đi xuống núi, vừa đi tới sườn núi, đi xuống sườn núi một chút nữa, là có thể nhìn thấy đại lộ lúc chúng tôi tới.
Lúc này đột nhiên từ phía sau tảng đá lớn ở trước mặt tôi xuất hiện một người, người này ăn mặc rách rưới, đầu đội mũ phớt, đeo trường kiếm ngang hông, chậm rãi ngẩng đầu lên, cười với chúng tôi.
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc trên sống lưng tôi, nửa bên mặt của người này đã bị biến dạng, bị phủ đầy những vết sẹo đáng sợ, ánh mắt đỏ ngầu, lỗ mũi chỉ còn lại một nửa, nhìn thẳng vào tôi.
Đó là Thường thợ săn, hay còn gọi là, Thường đội trưởng.
Ông ta bảo vệ cổ mộ trên ngọn núi lớn này đã ngàn năm, nhưng cho tới bây giờ đều luôn ở trong núi, tại sao lần này lại xuống núi?
Chẳng lẽ là…
Tôi vừa thấy ông ta, trong lòng giống như đánh trống vậy, tim tôi như nhảy loạn lên luôn đập thình thịch, đây chính là cương thi ngàn năm thực sự, hơn nữa còn biết nói chuyện, biết đi lại, biết ăn uống, nhưng mà tôi biết rõ, dưới vạt áo kia của ông ta, ở vị trí ngực, trên thực tế chính là một lỗ thủng đã thối rữa.
Lúc này, ông ta nhìn tôi chằm chằm, tôi đành miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, tiến lên phía trước nói:
- Hóa ra là Thường đại ca sao, không ngờ lại trùng hợp như vậy, anh đang đi săn sao?
Thường thợ săn không cảm xúc nhìn tôi chằm chằm, nét mặt cổ quái giật giật hai cái, thanh âm khàn khàn, mở miệng nói:
- Không có gì, gần đây trong núi thiếu lương thực, nên tôi đi loanh quanh một chút, sao cậu lại tới đây?
Thiếu lương thực?
Tôi giật mình, lập tức nhớ tới con sói kia, chẳng lẽ, cương thi hút máu đó chính là ông ta?
- Tôi đi… Đi ngang qua nơi này, thuận tiện đi loanh quanh một chút, he he, nhìn thấy chỗ này liền đi tới… Nhưng mà, Thường đại ca nếu thiếu đồ dùng hay thức ăn gì đó, có thể nói với tôi, tôi chở từ ngoài núi tới đây, còn tiện hơn rất nhiều.
Tôi dò hỏi, đồng thời chú ý phản ứng của anh ta.
Hắn cười khan hai tiếng, nói:
- Thức ăn của các cậu, tôi ăn không quen.
- Vậy bình thường anh ăn gì, có thể nói với tôi một chút, nói không chừng tôi có thể giúp.
Tôi tiếp tục thử thăm dò.
Anh ta liếc tôi một cái rồi nhàn nhạt nói:
- Tôi chỉ uống máu…
Chẳng biết tại sao, nghe anh ta nói ra những lời này, trong lòng tôi lại thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng câu nói sau của anh ta lại khiến cho lòng tôi dậy sóng.
- Tất cả chúng tôi đều chỉ uống máu.
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo